Người Sáng Lập Ra Quốc Catwalk

Tháng Một 9, 2014

IMG_1370

IMG_1370IMG_1371

Đặng Xuân Viên người sáng lập ra Quốc catwalk. Quốc là tên thường gọi. Quốc catwalk là tên nghệ danh.

Sinh ra trong 1 gia đình nghèo 10 người con, gồm 7 trai và 3 gái, Quốc là người con thứ 10, tại thị trấn tuy phước nghèo của tỉnh Bình Định, học chưa hết phổ thông vì nhà ngheo nên bỏ dỡ việc học, nên Quốc phải rong rủi trên cánh đồng bạc ngàn rộng lớn của tỉnh Bình Định để mò cua bắt cá. 

Năm 1992 được Ba đưa đi học nghề tóc nam tại trung tâm thị trấn, trong lúc học nghề Quốc phải nghĩ học nhiều lần, 1 lần từ nữa tháng đến 1 tháng để giúp gia đình cắt lúa làm mùa và cũng đi bắt rắn, ếch để bán kiếm tiền để học nghề, thời gian cũng trôi qua hết 1 năm rưỡi học nghề, lúc đó Quốc thấy nghề tóc nam này sao an phận quá không thể đột phá làm giàu được, Quốc quyết định đi học 1 nghề khác đó là nghề gò thùng xe (còn gọi là nghề đồng). học hết nữa năm ở Bình Định và thị trấn An Khê, woà thị trấn An Khê cực đẹp và rất rộng lớn .

Năm 1994 lúc đó tôi 20 tuổi, tôi trúng tuyển đi nghĩa vụ quân sự, tôi thi hành nghĩa vụ quân sự 2 năm tại thị xã Gia Lai  bây giờ là thành phố Pleiku, 1 thị xã rất đẹp và phát triển. về quê hương tôi thấy mình không còn nhỏ để theo cái nghề đồng nữa, nếu học nghề tôi phải mất 2 năm mới có tiền nuôi sống bản thân mình huống chi là lo cho cha mẹ lúc đó cũng lớn tuổi rồi.

Đầu năm 1996 có 1 người bạn gợi ý lên daklak mở tiệm tóc nam, tôi rất bâng khuân vì tôi đã bỏ nó 2 năm rưởi rồi. không biết tôi cầm kéo vào tông đợ như thế nào để cắt tóc cho khách và khách hàng có chịu cho tôi cắt không, người bạn động viên mãi rồi tôi cũng nhận lời, sau 1 năm làm việc cậc lưc và sống trên ấy tôi về quê ăn tết cũng dư được mấy trăm ngàn biếu Ba Mẹ ăn têt, tôi chỉ còn 1 ít để đi chơi với bạn bè. trong lúc suy nghĩ ăn tết xong mình phải làm gì và làm ở đâu chứ đaklak thì không nên sống và làm việc nữa, vì nó không làm mình thoát nghèo bằng cài nghề cắt tóc nam, rồi việc gì đến nó cũng đến, có 1 người bạn rất thân lúc còn đi nghĩa vụ quân sự đến thăm và chúc tết gia đình ba mẹ tôi và rủ tôi vào SaiGon lập nghiệp, bạn tôi cũng làm nghề cắt tóc nam giống tôi và làm việc 1 tiệm tóc ở chợ Bà Chiểu quận Bình Thạnh, tôi không còn tiền nữa mà chỉ còn đúng 80 ngàn bằng 1 chuyến đi từ Bình Bịnh vào SaiGon, khi đi tôi còn dặn dò nếu không tìm được việc làm thì cho tiền tôi về xe.

Mùng 8 tết năm 1997 tôi và người bạn lên SaiGon, 1 ngày bạn tôi cắt tóc 1 buổi còn 1 buổi chở tôi đi xin viêc, sau 3 ngày tôi cũng tìm được chổ làm ở trong hẻm quận 4. họ nói vừa làm vừa học bao ăn ngày 2 bữa và chổ ở, lúc đó tôi rất buồn không biết phải làm sao, tôi suy nghĩ chổ này là bàn đạp để tôi đi lên, nên tôi năn nỉ người chủ cho tôi ăn luôn bữa sáng vì tôi ăn sáng quen khi còn sống trong lính, họ do dự, tôi nói xôi hay bánh mì cũng được không cần phở và hủ tiếu đâu, thế là họ chấp nhận cho tôi làm, anh ấy đưa tôi đến nhà Ba của anh ấy, tôi sống chung với Ba của anh ấy, lúc đó tôi không còn  1 đồng để mua kem và bàn chải đánh răng và bột giặt, anh ấy cho tôi 20 ngàn để mua mấy thứ tôi cần và cứ làm việc xong 1 ngày anh ấy đưa tôi 20 ngàn coi như tháng đâu tiên tôi làm được 600 ngàn, tôi cũng làm hết 1 tháng, rồi tôi được ăn chia như những người thợ khác chia 6/4, tôi 6 người chủ 4, tôi làm đến 2002. 

Năm 2002 Tôi quyết định đi học tóc nữ, Tôi thấy tóc nam sao an phận quá, mà tôi muốn kiếm thật nhiều tiền để giúp ba mẹ già ở quê rất nghèo. tôi hỏi nhưng salon nổi tiếng lúc đó học nghề phải mất 1500 usd đến 2000 usd Tôi thì không có số tiến lớn đó, có 1 người bạn giới thiệu tôi đến q10 học ở 1 tiệm tóc, lúc đó người ta lấy Tôi 5 chỉ vàng, Tôi không biết vàng lúc đó bao nhiêu, Tôi trả giá người  ta 3 chỉ sau 1 tuần suy nghĩ, Họ cũng nhận Tôi vào học, Tôi học đến đầu năm 2003

Đầu năm 2003 Tôi quyết định đi làm thợ mà tôi chưa cứng nghề, tôi chưa cắt được 1 cái tóc nữ nào ra hồn, chưa biết nhuộm, highlight, uốn, duỗi, chưa biết sử lý màu nhuộm… rất là khó cho tôi khi đi làm thợ. tôi nhớ ông bà xưa có câu nghề dạy nghề vậy là tôi lao đâu mà đi, sáng ngủ dậy tôi mua tờ báo Mua&Bán giá 2500đ thời đó, tìm thông tin chổ nào cần thợ chánh là tôi chạy đến, tôi từng làm việc ở q8 3 tiệm nhưng tiệm nào lâu nhất cũng được 1 tháng có tiệm làm 3 ngày là người chủ đuổi vì nghề tôi yếu lắm nhưng tôi cũng học ở họ được 1 ít, q7 tôi cũng làm 2 tiệm, Phú Nhuận, Gò Vấp, Bình Thạnh, Tân Bình, Q3  Tôi điều làm hết, nhưng đa phần là những tiệm nhỏ không phải là salon, nhưng điều bị cho nghĩ việc, nó kéo dài mấy tháng như vậy, Tôi hết tiền lao vào tiệm tóc nam nào cần thợ tôi xin làm để kiếm tiền, thường làm tóc nam ăn chia ngày nào chi ngày nấy nên tôi cũng kiếm được vài chục đến 1 trăm nên cũng đủ sống cho vài ngày để Tôi chinh phục con đường tôi chọn là tóc nữ, sáng tôi đi làm, chiều tối về tôi hay giả làm xe ôm đứng bên đường trước những tiệm lớn ở trung tâm Q1 để học lốm họ, học được thứ gì tôi áp dụng cho khách hàng của mình, sau 1 thời tôi quyết định chọn Q1 để làm, để nâng cao tay nghề, thế là tôi ra Q1 xin việc làm, tôi làm rất nhiều tiệm ở Q1, lúc đó học nhiều người quá tôi như đứng giữa ngã ba đường không biết chọn đường nào để đi. 

Cuối cùng đầu nắm 2004 tôi xin vào salon trên đường Thủ Khoa Huân, salon đó tên LACASTA của anh việt kiều tên QUÂN, và mấy người bạn của anh bên mỹ về mở, những người đó rất giỏi nghề, họ thử tay nghề tôi rồi nhận tôi, tôi rất vui lần đầu tiên được 1 salon lớn nhận vào làm, vui nhưng cũng sợ họ lại đuổi mình như những tiệm tôi từng làm, tôi học họ rất nhiều, Tôi làm được khoảng 9 tháng thì có a MING 1 việt kiều không biết lý do gì mà không làm bên mỹ nữa về VN làm thợ cho salon đó và làm chung với tôi và salon cũng đổi tên thành MING salon, anh ấy cắt tóc và nhuộm màu cực kỳ đẹp tôi chưa bao giờ thấy ai làm đẹp như anh ấy, tôi nói nhận tôi làm đệ tử nhưng anh ấy từ chối và nói tao với mày là anh em chứ không làm thấy trò được, tôi cũng không biết tai sao, tôi làm chung với anh ấy được 1 năm rưỡi, ôi 1 năm rưỡi đó đã thay đổi cuộc đời tôi sau này, anh ấy đã dạy tôi rất nhiều và tôi cũng học anh ấy rất nhiều. ngày anh ấy ra đi và quay lại nói với tôi 1 câu mà tôi không bao giờ quên, ở trên đời này anh ấy chưa thấy cái máy photocopy nào giống cái máy photocopy này. từ lúc đó lương tôi  cũng cao hơn và cuộc sống tôi cũng tốt hơn và tôi đã xác định được mình nên đi trên con đường nào, làm đến đầu năm 2008 thì chủ nhà bán nhà và không cho anh QUÂN mướn nữa…….( còn nữa)

IMG_1370IMG_1371


Tin cùng mục


Add Comment